|
| Happy birth day to Nga móm and Mi vân Hum nay Sinh nhật 2 chị yêu nhá ... Yêu cực kỳ ... your birth day very happy ! I Love you so muk ... have a nice party
| | |
| Lâu rồy em đã đc nghe câu chuyện này, tình cờ lắm anh ạ ^^ một lần mượn đc quyển báo 2! .... rồy Ngắm nhìn thật kỹ, bài viết màu xanh rất hút hồn ... Đọc title "Cây, lá và gió" tưởng rằng nó vô hồn, tưởng rằng nó hok có 1 chút rì ngon lành ngoài cái skin đc design rất đẹp ... nhưng phải đọc, phải ngẫm nghĩ, phải suy từ mình ra mới hiểu đc cái hay của nó ... nhẹ nhàng ... sâu lắng lắm anh ơi ! .: Cây, Lá và Gió :.
...::♥Cây♥::.... Lý do tôi đc gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có 1 người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có 1 ngoại hình nổi bật, cô ấy là 1 cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thực sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thực sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và .... tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó.
Cô ấy muốn làm 1 diễn viên giỏi nhưng tôi lại là 1 đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói "Cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như 1 hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc 1 mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ ... và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng
Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có 1 lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình
Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy
Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi đc vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đố là ai, người đó đã từng theo đuổi cô ấy 1 thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã đc bàn tán trong trường 1 thời gian dài
Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì 1 người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy ?
Sau khi tối nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái SMS đc gửi 10 ngày sau đó, nó nói "Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại"
..::♥Lá♥::... Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư ? Tại vì tôi thấy để 1 cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở gần 1 người con trai, không phải là bạn trai đâu, chỉ là bnj bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học đc một cảm giác mà trước tới giờ tôi nghĩ là mình không thể có = Sự ganh tỵ. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó 2 tháng thì hpj chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen thêm 1 người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện ? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là 1 lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đàu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi nư vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như cậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh áy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu đc và tôi cũng không thể nào mở lời đc
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn đc ở bên cạnh anh ấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng 1 ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình .... Tôi biết cho dù anh ấy bận thết nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy, 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không ? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm
Cho đến năm tôi tốt nghiệp, 1 chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi 1 chiếc lá ra khỏi cành cây má nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy 1 góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới 1 vùng đất tốt đẹp hơn .... cho nên cuối cùng tôi cũng rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại
Lá lìa cành là vì gió thổi đi hay là vi cây không giữ lá ở lại ???
..::♥Gió♥::... Bởi vì tôi thích 1 cô gái đc gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành 1 cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy 1 cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tỵ trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành 1 sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy
Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, Tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó, cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của 2 người, đứng ngoài và nhìn thấy anh ấy đang mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngay hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ra. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết 1 lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cười rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi
"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi đc đâu" "Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây"
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điẹn thoại của tôi. Tôi biét người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là 1 ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn không nuôi hi vọng, hi vọng 1 ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả, tôi hỏi cô ấy "Em làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy" cô ấy nói "Đầu em đau lắm" "Hả" "Đầu em đau lắm !" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa mở cửa, tôi ôm cô ấy vào lòng ... và từ hôm đó ... chúng tôi là 1 cặp
Vậy lá tời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại ? .....
Nó bây giờ khác xưa rồy, nó bây giờ ác liệt lắm rồy ... nó lớn hơn rồy cũng khôn ra nữa ... nó không còn là nó của ngày xưa, tính nết nó thay đổi, ngoại hình cũng thay đổi. Nó tưởng thế, nhưng nó soi gương "Ủa ! có khác là bao, nhìn còn ngu đi chứ, nhưng cũng đc ... tao xinh hơn trước" Nó mơ hồ thế đấy, nó có là gì so với những đứa kia, nó có là ai khi đứng trước những đứa nó ... bóng nó mờ khuất, lắng xuống ... xa ... dần dần ! Dạo này nó làm sao ý, lạ lắm nhá ! Nó cứ ù ù như cái tàu điện ... mặt nó lạnh bơ ... nó bây giờ khác xưa rồy ... lạnh lùng ... thăm thẳm lắm !
Thế là hết ! Mùa đông cũng sắp đến, tâm trạng nó cái thời gian này cũng như gần mùa đông năm ngoái, nó lo sợ không có ai ủ ấm, nó mong chờ 1 tấm lòng rộng mở, đôi bàn tay lớn ôm nó vào lòng, suýt xoa cho nó thổi hơi ấm vào người nó rồy hôn nó thật đậm sâu ... Nhưng còn đâu ... khi chìm trong giấc ngủ sâu .... nó mơ mộng âu sầu, chờ đợi mùa đông trong đêm thâu ... mơ ước nụ hôn đầu sẽ như nó mong đợi bao lâu ! Nó chẳng nhận đc rì từ đôi bàn tay lớn đầy hơi ấm ấy, chẳng mơ ước đc gì từ đôi môi thơm nồng kia ... Chắc Đông này cũng vậy, chắc Đông nay cũng như Đông qua ... lại 1 mình ... lại dìm mình trong đêm lạnh buốt ! Nó có chăn đấy ... ấm lắm đấy ... người nó ấm đủ để sống, nhưng lòng nó không ấm đủ để tồn tại. Chắc đông nay cũng như đông qua, nó cũng nhớ một người cũng hí hửng từng ngày khi mỗi sớm đi học, mỗi trưa tan trường có 1 người đứng cổng chờ nó. Chưa ôm đâu ? chưa hôn đâu ? Nhưng có anh ấy nó cảm thấy ấm nồng, nhưng có anh ấy nó không còn cảm giác cô đơn. Có anh ấy để nó mờ tưởng, có anh để nó mong chờ 1 chút gì đó từ tình yêu anh dành cho nó "Yêu em thật rồy!" Đông qua anh nói với nó thế, nó cũng yêu anh chứ ... có thể là không nhiều nhưng anh đã đc đáp lại, anh may mắn hơn nó vì khi anh yêu nó anh còn đc nó đáp lại ... Còn nó thì không, đến khi nó muốn nói nó cũng yêu anh "Yêu anh thật rồy !" thì anh lại lảng tránh nó ... Vậy sao anh nói yêu nó, vậy sao anh chờ nó mỗi ngày, sao anh phải thường xuyên đến và hỏi thăm nó. Sao anh sợ khi nó giận dỗi anh ... sao anh Xin lỗy nó ! Anh ơi ... bây h hình như nó có 1 chút rì nhớ anh, mặc dù hơn nửa năm rồy nó không hề nhớ, không hề trông ngóng gì từ anh. Anh yêu người khác và nó cũng không hiểu cái thời gian ấy anh trêu đùa ... bỡn cợt ... hay trong lòng anh có 1 chút bóng dáng nó !
Giờ anh cũng đã chia tay người ấy rồy, hàng đêm anh vẫn Pm cho nó và anh nói với nó là anh buồn .... nó khuyên anh đủ điều ... đừng buồn anh nhé ! Đấy, nó sống thế đấy ... rất quan tâm tới mọi người ! Nhưng nó luôn hỏi tại sao ... tại sao thượng đế trên cao không ban cho nó 1 người ... 1 người đủ để ấp nó những ngày đông, 1 người đủ quan tâm để cho nó và đáp lại nó ... tại sao .... bất công đến vậy ! Nó hình như tốt, tốt về mặt vật chất với 1 số người, nên có những đưa lợi dụng tình cảm của nó để mang lợi cho mình ... và bẵng đi ... coi như chưa từng vay mượn nó xấu xa ... chúng nó không muốn giả !
| | |
| 

Vụ mùa của tình yêu !

Chống cằm và suy nghĩ về tình yêu. Con nghĩ về những cảm xúc bâng khuâng mà bình yên. Những cuộc điện thoại để hỏi han và nghe 1 tiếng cười mông nhớ. Một đám mây dường như cũng có thể thắt nơ hồng đem tặng. Một cái ngoắc tay thôi cũng làm tâm hồn vướng víu. Những thương nhớ đầu tiên mơ hồ như cơn gió nhẹ vờn lên tóc lúc bình minh. Không thể nói ra, không thể định nghĩa, nhưng hoàn toàn có thửe cảm nhận .
Con nghĩ cả về cha và mẹ, những người yêu công việc bằng tất cả tâm trí và yêu mến nhau bằng cả trái tim. Dù con cũng chưa thể mô tả bằng lời, chưa hiểu hết những tha thiết mà cha mẹ dành cho nhau. Nhưng con có thể cảm nhận đc tất cả những âu yếm ấy, bằng trái tim mình.
Con nhớ có lần mẹ nhủ con rằng: "Hãy đợi đến khi cây tình yêu trong khu vườn tâm hồn con thực sự bước vào vụ mùa của mình, đừng vội vã ăn thử những quả non xanh mà phải nếm mùi chát đắng !" Con hiểu mẹ thương và lo cho con đến mức nào, con sẽ chờ đợi Vụ mùa Tình yêu của con.
Con nhớ có lần cha nói với con rằng : "Mai này, khi con đã tìm đc tình yêu thực sự của đời mình đó là khi trong khu vườn của con Quả Tình yêu đã chín, chín giữa những năm tháng bận rộn nhất của cuộc đời ... Nhưng đừng vì thế mà để quả tình yêu chín rụng, hay vươn tay hái mỗi khi có thể nếm hương vị giản dị, thường ngày, êm đềm, nhưng vẫn rất ngọt ngào của nó. Nếu là đợt bội thu thì hãy làm món mứt tình yêu, để dành cho những ngày dông bão, khi khu vườn vì sóng gió mà quên mất vụ mùa. Và giữ lại những hạt giống ngọt ngào nhất, tặng cho con cái của con sau này, để chúng gieo trong khu vườn tình yêu của chúng ".
Con bỗng nhận ra cha và mẹ cũng đang trao cho con những hạt giống tình yêu đẹp nhất trong khu vườn của mình. Để copn biết rằng tình yêu thật sự không bị lụy, buồn thương. Nó làm trái tim reo vui, tâm hồn cởi mở, làm cho con người dù xa cách vẫn thuộc về nhau, tôn trọng nhau dù hoàn toàn khác biệt, đồng cảm như thể là những tâm hồn sinh đôi ... Tình yêu sẽ làm con mạnh mẽ là bởi nó nâng đỡ. Làm con tự tin bởi nó đầy sự tôn trọng. Làm con ngây ngất bởi nó tràn ngập say mê...
Con biết vụ mùa tình yêu của con rồy sẽ bội thu. Bởi vì con đã có những hạt giống tình yêu từ khu vườn của cha mẹ. Bởi vì con đã sinh ra và lớn lên trong đầy ắp yêu thương, không phải chỉ là cha mẹ dành cho con, mà đã tha thiết dành cho nhau
| | |
| Yêu thương thắt lòng !

Trời mùa này nóng gay nóng gắt ... không quen nhưng dần cũng phải học yêu và ghét cái nắng như đổ lửa này ! Anh thương nhớ ... nhớ đến anh. Nó là chu kỳ rồy, em thật sự mệt mỏi và đau khổ vô cùng. Đang nắng ... trời đổ mưa ... khóc ... yếu đuối .... vì nhớ anh !
Biết rằng người ta hok yêu mình ... nhưng sao vẫn ôm mộng !
Nhạt nhòa ướt mi để rồy lại ôm tất cả vào lòng, lại chịu đựng ... lại hứng đầy 1 bầu trời nước mắt !
..........................................................
Em yêu anh ... yêu nhiều lắm ... nhiều đến mức không thể thoát ra lời anh có biết không anh ? anh có bao giờ biết là trong tim em luôn có anh không anh ? anh có bao giờ nghĩ đến em không anh ? anh có bao giờ quặn đau, xót lòng mà chảy máu không anh ? anh có bao giờ yếu đuối đắm chìm trong sự ngu si không anh ? anh có bao giờ bước theo ai đó ... để rồy người đó lại đuổi anh đi không anh ? có bao giờ anh phải chịu đựng như em không anh ? có bao giờ yêu em thật nhiều như em đã từng yêu anh không anh ? .........................................................

Chắc chắn là không rồy ! vì .. em chưa bao giờ cảm nhận đc mình còn chút hơi thở, sự yêu thương nồng cháy từ người khác cả ... chưa bao giờ ... và đó là điều mà em cảm thấy cay đắng khôn nguôi ! .............................
Anh đến bên tôi bất ngờ đến vô cùng, rồy reo rắt vào lòng tôi tình yêu khó dập tắt ... xây dựng trong tôi bóng dáng anh và bức tưởng vô hình khó lòng nào đạp đổ. Anh không yêu tôi sao anh làm vậy ? anh không yêu tôi sao anh làm tôi yêu anh ... anh không yêu tôi sao anh nỡ làm rào cản của cuộc đời tôi ? Tôi biết nhưng tôi không thể nào thay đổi đc lòng mình ... tôi không thể nào ... quên đc anh ... quên giọng nói anh ... nụ cười anh ... vì tối yêu anh ... yêu .... mù quáng !

Tôi yêu anh nhiều đến nỗi tôi không hiểu đc tôi đã làm những rì cho anh ... vì anh ... và vì tôi ! Tôi không hình dung đc ... Tim tôi giờ đây muốn nổ tung lên ... điên cuồng lên ... sốc máu thật mạnh .. trào ra ... lăn vào nước .... tưới nóng lòng tôi ... ! Mặn , ngọt , chua , chát ... lần lộn , làm tôi đau , khiến tôi cuồng ... môi chảy máu vào mắt đổ nước !
Em không đủ lòng tin để cứu vớt mình ... em không còn sức chịu đc để lôi kéo anh ra ... vì anh ... "anh đã đi sâu vào tim tôi rồi ! " Em phải làm sao để kéo anh ra ... em phải làm sao để tim em không co bóp đến đau đớn ... biết làm sao khi máu cứ cuộn trào ... Em muốn nhịp đập trở lại bình thường ... nhẹ nhàng ... nhẹ nhàng !
" Lòng em nhớ đến anh cả trong mơ còn thức "
Biển mặn vì đẫm nước mắt tôi rồi ... Biển mặn vì anh quá xa xôi ..... Biển ơi đừng cồn cào sóng vỗ ..... Sóng vỗ rồi ... Nước mắt tràn lòng tôi !
Tôi cần có anh ... cần gặp anh. Khi ấy anh bảo anh không cần ... đến khi tôi không cần thì anh lại nhắc đến ... làm tôi càng đau nhói ... làm anh càng khắc sâu vào tâm trí tôi ... Tôi muốn quên anh thì anh lại tới ... Anh độc ác anh ... anh hãm ... anh nhàm ....
Nhạt nhòa lắm ! Anh ơi ........... !
| | |
|
|